IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 

 

 Khi nàng thích ra oai

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Wed 26 May 2010, 19:33

avatar
Quyết không yêu để tiền ăn học . Sống cô độc cho gái thèm chơi

Moderator

silva

Moderator

Xem lý lịch thành viên
Tổng số bài gửi : 39
Reputation : 0
Join : 30/04/2010
Humor : Quyết không yêu để tiền ăn học . Sống cô độc cho gái thèm chơi

Bài gửiTiêu đề: Khi nàng thích ra oai

 
Các chị em đọc rồi rút kinh nghiệm nha!!! nguồn:
Trích dẫn :
zing.vn
Nhận được điện thoại của người yêu, Tùng chưa kịp "ồ la" thì đã nghe ở đầu dây bên kia Chi sẵng giọng: Anh chết chưa mà từ sáng tới giờ mất tăm thế? Làm cái gì mà tắt máy, hả?".
Khỏi cần nghe lời giải thích của Tùng, Chi "ra lệnh" tiếp: "Chiều nay, đúng 6h có mặt ở công ty đưa em đi ăn sinh nhật đấy! Tới muộn thì đừng trách!". Nói rồi cô dập máy, mặc kệ cho đầu dây bên này, Tùng vẫn đang cầm điện thoại "ú ớ". Cùng thời điểm đó, ở văn phòng, Chi say sưa "chém gió" với đồng nghiệp: "Phụ nữ chúng mình, yêu là phải bắt vía được bọn đàn ông...".
Buổi chiều, Tùng bận làm tới tận 5 giờ rưỡi. Xong việc, anh thở phù một cái như để xả đi mọi nỗi căng thẳng sau một ngày làm việc, sau đó vội vàng phóng xe đi đón người yêu. Thời tiết mới chớm hè đã oi bức đến khó thở, đường phố giờ tan tầm, xe cộ ùn tắc khiến cho không khí càng thêm ngột ngạt. Tùng cố gắng len lỏi thật nhanh để đến chỗ hẹn đúng giờ.
6h10 phút chiều, Tùng có mặt tại tòa nhà nơi bạn gái làm việc. Thấy anh, Chi chống nạnh, nhíu cặp lông mày rồi cong môi lên hỏi bằng giọng rõ khó chịu: "Anh chết chưa mà giờ mới tới, cổ tôi dài ra vài tấc rồi đây này". Mấy cô bạn đồng nghiệp đi qua ngoái đầu lại trêu: "Bắt vía người yêu ít thôi...". Chi chỉ cười nhạt rồi tiếp tục lên giọng: "Trông bộ dạng anh kìa, có chán không? Lôi thôi, mướt mải... Sao không chỉnh tề một chút để đưa em đi dự sinh nhật?".
Tùng chợt bắt gặp ánh mắt của cô bạn đồng nghiệp hồi nãy, cô ta nhẹ lắc đầu, trên mặt hiện rõ một nụ cười nửa thương hại, nửa chế giễu. Anh bỗng thấy mặt nóng bừng lên...
Tiệc buffet sinh nhật được tổ chức ở nhà hàng khá sang trọng. Vừa gặp đám bạm, Chi nhanh nhảu xông vào cười nói, góp chuyện, bỏ mặc Tùng mệt mỏi lẽo đẽo theo sau, lạc lõng giữa một mớ người xa lạ. Đang lúc "xôm" chuyện, một người bạn chợt hỏi: "Ơ, anh Tùng đâu?". Lúc đó, Chi mới nhớ ra "kẻ tháp tùng" mình. Cô đảo mắt quanh phòng, nhìn thấy Tùng ngồi trơ một góc bàn ngay gần đó. Với khoảng cách ấy, Tùng nghe rõ Chi đang thao thao như một bà mẹ kể tội đứa con trai: "Kia rồi, đấy mày xem, tao mua cho bao nhiêu quần áo mà không chịu mặc, lúc nào cũng trong bộ dạng rõ chán đời. Nhiều lúc đi cùng phát ngượng lên được...".
Mọi người đến dự sinh nhật khá đông vui, các anh em ngồi cùng bàn liên tục mời rượu Tùng, nhưng chưa kịp uống anh đã bị Chi lườm nguýt: "Uống ít thôi, còn chở em về! Có nhớ trận say lần trước không? Đúng là bệ rạc, chẳng giống ai! Lần này mà còn thế thì đừng có trách!".
Tùng nhớ ra đã lâu lắm rồi mình không có cảm giác say sưa cùng bạn bè. Lần cuối cùng anh bị "xỉn", gục tại quán rượu nhờ Chi đến đón, cô đã lớn tiếng la mắng anh một cách gay gắt trước mặt mọi người: "Giời ơi, sao không đi chết luôn đí! Mà tại sao chả ai can lại để anh ấy say đến thế này?". Chắc nhờ "công đức" của Chi mà từ đó đến giờ, chẳng còn bạn nhậu nào muốn gọi Tùng nữa.
Lần ấy, Tùng cũng "kiểm điểm" về thái độ thiếu tế nhị của Chi. Khi chỉ có hai người, Chi tỏ vẻ biết lỗi, nhưng được ngày một ngày hai, đứng trước bạn bè là cô quên bẵng, tật thích "thể hiện" lại tái phát. Yêu nhau gần một năm đồng nghĩa 12 tháng Tùng góp ý, nhắc nhở, trách móc... vậy mà Chi vẫn để chữ "oai" lên đầu, căn bệnh đó chẳng khác nào một khối u ác tính, không những khó loại bỏ mà còn ngày một di căn trầm trọng hơn. Bạn bè Tùng nhiều người bảo: "Mày ăn phải bả à mà cứ để nó đè đầu cưỡi cổ thế?". Những lúc như vậy, Tùng đành cười trừ: "Chấp làm gì, tính nó trẻ con ấy mà". Nói vậy thôi chứ trong lòng Tùng buồn lắm. Dẫu sao cũng là thằng đàn ông mà, chả lẽ cái "sĩ" của mình lại không to hơn của một đứa con gái.
Tùng chợt giật mình vì lời nói của gã bên cạnh: "Chi ơi, cho anh mời bạn trai em một ly nữa nhé!". Chi xua tay dứt khoát: "Uống thế thôi chứ! Đừng làm hư người yêu em!". Nếu đúng kịch bản mọi khi, Tùng sẽ ngoan ngoãn ngồi im, lấy trà thay rượu vì không muốn "trống đánh xuôi, kèn thổi ngược". Nhưng lần này, chẳng hiểu sao anh không thèm lướt qua thái độ bạn gái, uống ực một hơi cạn ly.
Chi có vẻ bất ngờ, cô lại nhíu cặp lông mày và cong môi lên bảo: "Anh thích say cho chết luôn đấy à? Từ nãy tới giờ uống bao nhiêu rồi còn gì?". Tùng vẫn như như kẻ điếc, tự mình rót thêm ly nữa, rồi quay ra gã vừa mời mình bảo: "Hôm nay tôi vui lắm, trăm phần trăm nhé!".
Không nhìn người yêu song Tùng có thể cảm nhận được bộ dạng "uất nghẹn" của Chi. Anh biết, chắc tối nay khi ra về sẽ có "bão". Tuy nhiên, tạm thời lúc này anh không quan tâm, anh đang vui vẻ và thỏa mãn với những cảm giác của riêng mình. Anh nghe thấy có gã nào đó trong bàn mình lớn tiếng tán tụng: "Đấy! Thế mới là đàn ông chứ!"
[url][/url]
[quote]


Wed 26 May 2010, 23:06

avatar
I love 12A1....!!!

Admin

Justin

Admin

Xem lý lịch thành viên http://forum12a1.forums-free.info
Tổng số bài gửi : 67
Reputation : 0
Join : 26/04/2010
Age : 27
Humor : I love 12A1....!!!

Bài gửiTiêu đề: Re: Khi nàng thích ra oai

 
Sợt hiệt..!!Ko biết mai motts người yêu của mình có như thế ko...há há
Thích nhất là đoạn cuối
Trích dẫn :
"Đấy! Thế mới là đàn ông chứ!"

 

Khi nàng thích ra oai

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn lớp 12A1 - Trường phổ thông cấp 2 -3 Phan Chu Trinh. :: Nội dung diễn đàn :: Tình bạn - Tình yêu - Lời trái tim muốn nói-
Lý Lịch thành viên Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a free blog